› Đọc Truyện Ngắn - Nơi những giọt nắng xuyên qua

Đọc Truyện Ngắn - Nơi những giọt nắng xuyên qua

Chuyên mục: Truyện ngắn

Người đăng: Quyết-SiRo


- Mình qua bên kia ngồi đi anh! – Thảo nhăn nhó – Ở đây hơi nắng,…
- Nắng chiều mà, nắng nhè nhẹ, dễ chịu lắm! – Hy không chịu đi…
Ở công viên bây giờ, trời làm nắng chiều thật. Hy thấy cảnh vật này quen thuộc… mà thôi, anh đang ngồi bên Thảo…
- Anh chờ em chút nhé! – Thảo đứng dậy, mặt quay qua Hy nói, rồi mỉm cười quay lưng đi.

Hy cảm nhận được ở con người Thảo một cái gì đó đặc biệt, vừa hồn nhiên mà cũng vừa chững chạc. Bề ngoài là một lợi thế cho cái nghề mà cô chọn, cộng vào đó là niềm đam mê và năng khiếu bẩm sinh, khi những nốt nhạc của cô vang lên, nó đã làm đắm chìm bao vị khách, mà Hy là một trong số đó. Nhưng giờ thì khác, Thảo đang ở bên anh, Thảo không chơi nhạc, thế mà anh cũng thấy nao nao… Chiều nay, Thảo mặc một cái váy hoa bằng vải mềm phủ xuống dưới gối, cái áo thun đơn giản nằm trong cái áo khoác lưới nửa lưng. Nhìn Thảo bước đi, tự dưng buột miệng anh lại nhẩm mấy vần thơ.
Mây lan chiều cho gió nhẹ hiu hiu,
Cho nắng yếu, cho má em thêm hồng.
Cho ngẩn ngơ một chút lòng vương vấn.
Cho trái tim tưởng đã nguội lạnh,
Bây giờ dậy, nóng rực lửa yêu thương.
Thảo trở lại, trên tay là một hộp chả cá viên tròn nóng hổi.
- Em thích cái này hả? – Hy cười, mở hộp lấy một que, que xâu khoảng 4, 5 viên gì đó.
- Thỉnh thoảng em hay vào công viên, mỗi lần vào là có cái này… Tại lúc nãy đi tập, em hơi đói.
- Anh tưởng giới chơi nhạc tụi em không bao giờ đụng đến cái này chứ!
- Đâu có đâu, bình thường mà, còn em, em thì nghĩ là một phóng viên như anh thì không bao giờ có thời gian để mà chiều nào cũng ra công viên, mặc kệ sự kêu than của các tạp chí!
Hy nhướng đôi mày nhìn về phía Thảo.
- Giả sử như ai đó đến kéo anh đi, không cho anh vào đây nữa thì hay biết mấy!
- Thì cũng có đó thôi! Nhưng anh có thèm để mắt đến đâu…
Những ngày sau đó, những tháng sau đó, mọi việc cứ diễn ra như thế, đều đặn như thể con người ngày nào cũng phải ăn cơm để sống. Hy ít vào công viên một mình, bây giờ thì có Thảo, đi lấy tin cũng có Thảo đi cùng… Hy cũng hay đi với Thảo đến những show diễn, nhờ Hy mà giờ này, Thảo diễn ở nhiều chỗ hơn. Hồi trước chỉ ở MTV Club, nhưng bây giờ, nhờ tài PR của Hy, Thảo còn chơi cho New Word, S.A.O, Festival Club,…
Thân thiết như vậy, nhưng ở Hy và Thảo đang còn một khoảng cách mà cả hai tạo dựng. Không, nói chính xác hơn là chỉ một mình Hy dựng nó lên. Hy chán nản với tình yêu, anh không muốn mình yêu rồi lại bỏ ra hai tháng vớ vẩn kia nữa. Chuẩn bị anh phải ra trường, anh phải hoàn thành cho xong luận án. Các tạp chí cũng đã gửi thư mời anh về làm luôn cho họ…
Có một lần, Hy đi với Thảo đến Festival Club, cô lên sàn diễn với cây violon cùng mấy nhạc công có sẵn ở quán, Ghi-tar, Bass,…
Thảo chơi bài: Apologize, với cây đàn trên tay cùng âm đệm của bạn chơi xung quanh…
Đến đoạn cao trào “…That it’s too late to apologize, it’s too late. I said it’s too late to apologize, it’s too late…” , Hy cảm thấy có vật gì đó rung lên trong túi xách của Thảo (anh cầm hộ để cô ấy diễn). Tin nhắn của một số điện thoại lạ. Hy tò mò muốn xem, nhìn lên Thảo thì thấy cô đang say sưa với bản nhạc của mình. “ Em đang ở đâu đấy? Anh đến chở.” Mở lại chế độ dánh dấu chưa đọc tin nhắn, Hy cảm thấy mình thừa thải ở cái bar này. Anh muốn ra ngoài, tìm một chỗ nào đó thoáng hơn, bớt ồn ào hơn…
- Sao anh không vào trong? – Thảo nhướn đôi mày ngạc nhiên khi thấy Hy đang gập người ngồi ngoài cổng của bar.- Bộ tối nay em diễn ê chề lắm hả?
Hy quay lại, chợt túi xách của Thảo rung lên. Hy đưa điện thoại cho cô:
- Alo? Xin lỗi ai đó ạ?
-…
- Lúc nãy anh nhắn tin nhầm hả? Ô! tôi không biết…
Đầu dây bên kia nói gì đó mà Hy nghe không rõ. Chỉ nghe Thảo tiếp, khuôn mặt cô ấy nhăn nhó, chắc vì phải nghe cuộc điện thoại “rởm” trong lúc đang ở ngoài đường.
- Vâng ạ! Không sao! … Chào anh.- Cúp máy, Thảo quay qua Hy nói – Anh! Lúc nãy, khi em đang diễn có người nhắn tin nhầm cho em đó anh – Hy vẫn im lặng – Đây nè – Thảo cười tiếp – “ Em đang ở đâu đấy, anh đến chở” nữa mới ghê chứ!…
Hy thấy nhẹ cả lòng, như thể con người ta vừa vực dậy sau khi bị một tảng đá đè lên ngực, anh mỉm cười đi bộ đến bãi xe dắt chiếc VesPa.
- Mình đi ăn, em nhé! – Đạp cho xe nổ, và Thảo đã ngồi yên phía sau, Hy nói.
- Sao cũng được…quyền là ở anh! – Thảo cười tít mắt đặt hai bàn tay lên hông Hy.

Một chiều thứ bảy, cũng gần tối, Hy tấp xe vào KFC ở Lý Thái Tổ, xe vừa dừng lại, đứng trước bức tường gương, anh thấy Thảo và Long đang cười cười nói nói vui vẻ trong ấy. Thế mà Thảo nhắn tin với anh nói là cô ấy bận cùng mẹ đi mua ít đồ. Hy cúi đầu xuống, mắt ngước lên, môi nhếch qua một bên, chống chân cho xe quay đầu…
Chiếc VesPa song song với đường lộ, Hy đưa chân lên bàn đạp…
- Anh Hy! Anh đừng đi! Nghe em nói đã – Thảo vừa chạy ra khỏi cửa, tay còn vịn vào tấm gương, Thảo tiếp như sợ chiếc xe chuyển bánh. – Mọi việc không như anh nghĩ đâu! Thực sự em quen Long trước anh, hồi trước, khi nhà cũ của anh ở bên Quận 3, em là hàng xóm của ảnh. Em biết anh từ hồi còn đọc Seven Teen, em đã nhờ anh Long và anh Thịnh cho em gặp anh khi biết anh và chị Hân chia tay…
Hy bật chân chống xuống , mắt hướng ra đường, nhìn vô hồn vào dòng xe đang chạy, phố đã lên đèn, mờ và nhạt.
- Đúng! Em là kẻ cơ hội, em mưu mô, em tính toán. Nhưng là cho tình cảm củaem. Còn anh thì sao? Cứ chiều nào anh cũng ra công viên, chiều nào cũng ngồi cái ghế đá đó, hai tháng trời,…
Thảo khẽ thở dài, Hy vẫn cứ như thế, mắt vô hồn nhìn phố. Thảo bước lại vòm hoa trước quán, cô thả lưng vào bức tường gương rồi ngồi xuống, lỏng người.
- Còn nữa… Có lần em đang diễn, điện thoại em có tin nhắn, đó cũng là do em, em đã nhờ bạn mình nhắn tin và cố tình cho anh biết… Tại sao anh lại không dối diện với tình cảm thật của mình chứ!… Cứ cho là em sắp xếp tất cả đi, nhưng là vì điều gì hả anh? – Thảo ngừng nói, mắt ngước lên ánh đèn…
Hy không nhìn phố nữa, anh bỏ tay vào túi áo khoác, cúi mặt xuống đường. Chẳng biết suy nghĩ gì nữa, phố bây giờ, đèn đã lên hết, sáng lắm. Hy xuống xe, đi lại phía Thảo và gập người ngồi bên cô.
- Anh hiểu rồi – Hy lấy tay áo lau nước mắt đang chảy dài trên má Thảo – Bây giờ, mình bắt đầu em nhé?!
Quán vắng, Long vẫn ngồi trong ấy, từ phía cửa, có một vòng tay tiến về phía anh, một điệu nhạc vang lên từ góc loa nào đấy, nhè nhẹ, là Blue Grass kết hợp với Slow Po…
Bất giác Hy cười nhẹ, có phải một góc khuất, cho dù có tối tăm như thế nào thì nắng cũng sẽ rọi sáng và xuyên qua?

« 12
Tags:
Cùng chuyên mục
Truyện Ngắn - Khi hạnh phúc đi quaTruyện Ngắn - Khi hạnh phúc đi qua
Thể loại: Truyện ngắn
Khoảng thời gian này của tôi u ám quá, tôi luôn suy nghĩ tiêu cực về mọi vấn...

Truyện Ngắn - Đùa chứ, em yêu anhTruyện Ngắn - Đùa chứ, em yêu anh
Thể loại: Truyện ngắn
"- Vâng! Nhưng em cóc tin! Em chỉ tin rằng tình yêu luôn được bắt đầu bởi...

Đọc Truyện Ngắn - Sức hấp dẫn của kẻ thất tìnhĐọc Truyện Ngắn - Sức hấp dẫn của kẻ thất tình
Thể loại: Truyện ngắn
[s]Kì 1: Trái ngược Lớp 12A5 là lớp ban cơ bản có sức học bình thường, nhưng...

Đọc Truyện Ngắn - Sẽ chẳng có ngày maiĐọc Truyện Ngắn - Sẽ chẳng có ngày mai
Thể loại: Truyện ngắn
Mai tình cờ nhìn thấy con anh – con bé ngây thơ và trong veo như một cơn gió mát...

Giới thiệu
GameVui24h.hexat.com là trang wap Đọc truyện online với đủ thể loại truyện hay, truyện ma, truyện cười, truyện tình yêu,...Tải Game Miễn Phí cho điện thoại. Các bạn có thể tải những game kinh điển hay nhất trong số các Game Java, Game AndroidGame IOS hay nhất hiện nay. Mong các bạn ghé thăm thường xuyên để Wap ngày càng phát triển hơn nhé!
Liên kết
tai avatar, tai game avatar, tai game iwin, tai game mien phi cho dien thoai, Hack avatar, Phần Mềm Hack Avatar, Game Di Dong, tai game hay, tải game mobile, iWin, tai zalo, Game offline
[XÓA QUẢNG CÁO]

Lamborghini Huracán LP 610-4 t